29 thg 7, 2008

Phong Van



Thứ Hai, 02/07/2007, 04:04 (GMT+7)
Tác giả Ngô Phan Lưu - Giải nhất cuộc thi truyện ngắn báo Văn Nghệ 2006-2007:





Tôi cầm bút

khi

đã mỏi

tay cày

TT - Một trong hai “trạng nguyên” của cuộc thi truyện ngắn báo Văn Nghệ lần này có thể làm công chúng văn chương ngạc nhiên: nông dân Ngô Phan Lưu ở Phú Yên (với hai truyện ngắn Buổi sáng biến mất và Cơm chiều).
Ông Ngô Phan Lưu
Kết quả cuộc thi truyện ngắn báo Văn Nghệ 2006-2007 (kéo dài từ ngày 1-3-2006 đến 31-3-2007, với hơn 1.700 tác phẩm dự thi). Đồng giải nhất với Ngô Phan Lưu là cô giáo Hồ Thị Ngọc Hoài ở Nghệ An (với truyện ngắn Thung Lam). Ba giải nhì gồm: Kiều Bích Hậu (Đợi đò), Y Ban (I am đàn bà), Nguyễn Danh Lam (Đất).
Ngoài ra, còn có ba giải ba, sáu giải tư và một giải dành cho tác giả trẻ nhất thuộc về Nguyễn Thị Yến Linh - 18 tuổi (Tôi vẫn chỉ là con nít).CTV báo Tuổi Trẻ đã trò chuyện ngắn với “lão nông” Ngô Phan Lưu ngay khi kết quả cuối cùng được công bố.
* Trong 22 tác giả vào vòng chung khảo, ông là người duy nhất có hai tác phẩm và đã được trao một trong hai giải nhất. Cảm giác của ông thế nào?
- Vui mừng như gặt được một vụ mùa bội thu. Tôi đã cặm cụi viết cả năm nay và gửi dự thi tám truyện ngắn. Tôi chỉ hi vọng có một cái giải nho nhỏ để bù lại đam mê và khó nhọc của mình, không ngờ...
* Dù năm nay đã 62 tuổi, nhưng tên tuổi của ông vẫn còn rất “trẻ”. Hỏi thật, ông cầm bút từ bao giờ?
- Tôi có mấy chục năm làm ruộng. Tôi bắt đầu cầm bút khi đã mỏi tay cày. Cách đây 10 năm, tôi đánh dấu ngã rẽ của mình từ công việc đồng áng sang chữ nghĩa văn chương bằng tập thơ Bếp lửa chiều đông.
* Một tập thơ khởi động cho một cây bút truyện ngắn chăng?
- Đúng, những ngày nông nhàn, tôi vẫn mơ ước trở thành một thi sĩ, nên năn nỉ vợ cho phép bán con bò lấy tiền in một tập thơ ra mắt bạn bè. Thế nhưng, tôi sớm tỉnh ngộ bản thân không có “duyên” với nàng thơ, bèn chuyển sang viết truyện ngắn!
* Bước qua tuổi 60 mới cầm bút, theo ông, sớm hay muộn?
- Nói thật, tôi cầm bút cũng không nằm ngoài ý đồ mưu sinh. Tôi có ba con lần lượt vào đại học, nhà có mấy sào ruộng thì làm sao nuôi nổi chúng. Tôi đã từng làm thêm nhiều nghề tay trái như chụp hình, mở sân trượt patin, bốc thuốc... đều thất bại thảm hại. Từ ngày chuyển qua cầm bút, tuy vẫn thiếu trước hụt sau nhưng đỡ vất vả hơn trước.
* Ở tỉnh nhỏ sống được bằng nghề văn sao ông?
- Tôi vốn là nông dân mà, chịu “cày” dữ lắm. Ngày nào tôi cũng viết, chỗ nào tổ chức thi tôi cũng tham gia. Trước kia tôi viết tay, bây giờ sắm được dàn vi tính rồi đấy! Sướng nhất là có báo quen nào đặt hàng, tôi ngồi nửa buổi là có cái tạp bút ngay.
* Nhà văn Dạ Ngân, thành viên ban chung khảo, nhận xét về hai truyện ngắn được giải của ông rằng: “Viết về nông thôn như Ngô Phan Lưu là rất khó, ngắn mà đủ, gai góc mà nhân bản. Thế nhưng nhược điểm còn tồn tại là kết thúc kiểu đóng sập cửa, không để lại dư ba”. Ý kiến riêng của ông về đánh giá trên?
- Tôi là một người chịu khó học hỏi. Tôi cũng nhận ra khuyết điểm ấy để viết những tác phẩm tiếp theo.
* Năm 2005, ông đã in tập truyện ngắn Người không giăng câu Kiều. Với giải nhất văn chương này, ông có dự định ra mắt cuốn sách nào mới không?
- Có chứ! Tôi đã chuẩn bị bản thảo có tên gọi Trần gian một khúc (đã từng in trên báo Tuổi Trẻ Cuối Tuần) gồm những truyện ngắn về đề tài nông thôn, được viết bằng kinh nghiệm và tâm hồn một nông dân miền Trung nắng gió!
* Một lần nữa xin chúc mừng ông, một lão nông chịu thương chịu khó chốn văn chương!


QUẾ ANH thực hiện


Không có nhận xét nào: